Tinh Dầu Online Fanpage

Home » , , » Linh Hồn Chưa Siêu Thoát

Linh Hồn Chưa Siêu Thoát

( Web thú vị - JazzyVn ) Giật mình tỉnh giấc, mắt mỏi nhừ, nhưng cơ thể thì lại nhẹ bẫng… Khang đang nằm trên băng ghế đá công viên gần nhà mình, cậu nhăn mặt khó hiểu, sao mình lại có thể ngủ quên ở đây được?
Bóng chiều đã tắt hẳn, chỉ còn le lói vài vệt sáng yếu ớt cuối chân trời… Đường phố vắng lặng, hoang vu, cảm giác cô độc như đang xâm chiếm lấy cậu. Thằng nhóc hàng xóm đang cầm trái bóng tung tăng chạy ra sân đá banh cùng đám bạn, nó vốn rất mến Khang, hay qua nhà cậu chơi mỗi khi ba mẹ nó đi vắng. Khang đứng lại chờ nó bước tới để chọc ghẹo một chút, nhưng nó chạy vượt qua như thể không hề thấy cậu vậy, hay nó dỗi Khang chuyện gì?



Nhưng nỗi bận tâm ấy nhanh chóng tan đi, Khang đang muốn về nhà, không phải vì đói hay vì mệt, mà vì một thứ cảm giác gì đó đang xâm chiếm lấy cậu, cái cảm giác thèm muốn trở về với ngôi nhà mà ngày nào cậu cũng ăn, uống, ngủ nghỉ ở đó, với những người thân thương ruột thịt vốn đã gắn bó với Khang suốt 20 năm nay, thế tại sao cậu lại còn khẩn trương như thế? Thật lạ.
Trên suốt đoạn đường đi, Khang càng ngạc nhiên nhiều hơn khi có rất nhiều người, lạ không nói làm gì, những người có quen biết cũng chẳng thèm nhìn chứ đừng nói là cười chào cậu một cái. Không lẽ Khang đã làm điều gì đắt tội với mọi người??? Gần đến nhà, Khang thấy có rất nhiều xe dựng trước cửa, từng nhóm người lặng lẽ bước ra, gương mặt buồn bã, miệng cứ xầm xì to nhỏ với nhau…
- Tội nghiệp… Còn trẻ thế mà đã… đúng là số trời!
- Ừ, không biết mẹ nó có vượt qua nổi không…
Họ nhìn nhau lắc đầu, Khang bước tới định hỏi có chuyện gì, nhưng họ dường như chẳng nhìn thấy cậu… Họ bước qua cậu, không… chính xác là đi xuyên qua người cậu!!! Một cảm giác lõng lẽo, vô cảm trải dài, Khang không cảm nhận được gì cả… Bỗng phía cuối góc tường rào nhà Khang, có một người đang đứng tựa lưng vào cột, tay co cụm đếm đếm các đốt ngón tay, miệng lẩm nhẩm, rồi người đó ngẩng đầu lên nhìn Khang, thở dài tỏ vẻ bực bội. Khang cảm giác người đó rất khác, cậu bước tới rồi hỏi:
- Anh thấy tôi à?
- Ừ, thấy!
- Thế sao mấy người kia lại không thấy tôi? Lại còn đi xuyên qua nữa…?!
- Bởi vì tôi là người duy nhất thấy được cậu!!!
- Cái gì? Tại sao chứ? Chẳng lẽ… tôi đã chết? Không… không thể thế được!
- Cứ vào nhà cậu thì sẽ biết…
Khang bước vào nhà, làn khói nghi ngút bốc lên tràn ngập khắp sân, tiếng tụng kinh gõ mỏ vang rền… Tiếng rên rỉ, khóc than dàn trải… Là mẹ… mẹ của Khang, bà đang ngồi sát bên chiếc quan tài, nước mắt chảy ra như suối, người gục lên gục xuống mềm oặt, kế bên là em gái của cậu đang vịn vai mẹ để bà khỏi ngã nhào, cứ khóc than và không ngừng gọi tên cậu… Cảm giác xót xa, đau đớn, Khang thật sự không tin những điều đang diễn ra trước mắt mình. Khang nhìn lên chiếc quan tài, ngay phía trước là tấm hình chân dung của cậu và bảng cáo phó:
Lâm Ngọc Tuấn Khang
Từ trần lúc: 4 giờ chiều 06/08/2011
(Nhằm Mồng 07/07 ÂL)
Hưởng dương: 20 Tuổi
Mặt đất dưới chân anh dường như chao đảo, lê từng bước không lực đến gần, ngay kế bên chiếc quan tài, xác anh đang nằm trên chiếc giường nhỏ, gương mặt trắng bệt, khô khốc, vô hồn. Một nhóm người đàn ông bước tới, khiêng xác anh lên để vào trong chiếc quan tài, lấp lại bên trên là bụi trấu, quần áo và những đồ dùng liên quan. Chứng kiến cảnh tượng này thật không thể kinh khủng hơn, anh đã toan chạy tới để ngăn họ lại, nhưng vô ích… Bỗng từ phía sau lưng anh, một tiếng nói cất lên:
- Cậu đã chết thật rồi, không cứu vãn gì được đâu!
Khang quay lại, ra là Thần Chết, à không… là Sứ Giả tiễn đưa linh hồn chứ.
- Anh… Tại sao lại như vậy chứ? Không lý nào…
- Cậu thật sự quên hết rồi sao?
Sứ Giả bước tới gần Khang, gác tay lên vai cậu, ngay lập tức cậu được dịch chuyển sang một không gian khác, con đường lớn trước lối rẽ vào nhà cậu, những hình ảnh hiện ra chớp nhoáng… Khang chỉ kịp nhìn thấy chính mình, đang hối hã chạy qua đường, mắt nhìn đăm đăm về phía trước, miệng nhoẻn cười. Khang quay đầu nhìn theo hướng “Khang của quá khứ” đang dõi theo. Ngay phía trên lề đối diện là một cô gái đang đứng đó, nhìn Khang dịu dàng, người đó là Phương, bạn gái của cậu. Đúng rồi, vì mãi hấp tấp qua đường, lại chỉ lo nhìn người yêu, Khang đã không nhìn thấy chiếc xe tải đang phóng tới. Một cú va chạm dữ dội, chiếc xe đã không phanh lại kịp thời, cơ thể Khang bay lên, rơi xuống đất, lăn mấy vòng cho đến khi đầu đập vào dãi phân cách, máu bắn ra tung tóe…
Hình ảnh trước mắt mơ hồ, Khang thấy người nhẹ tênh, trống rỗng… Thật không ngờ, cuộc đời trải qua biết bao thăng trầm, biến động, đau thương, chua chát, chưa hưởng được thời khắc hạnh phúc ấm êm nào, thế mà lại phải nhận lấy kết cục thảm khốc đến thế! Sao ông Trời lại bất công với cậu như vậy chứ? Cậu còn quá trẻ, chỉ mới 20 tuổi thôi! Còn biết bao nhiêu ước mơ, biết bao nhiêu hoài bão, biết bao nhiêu dự tính tương lai phía trước, cậu người thân, gia đình, còn người mẹ đã nếm trải quá nhiều gian truân, luôn xem cậu là niềm tự hào, là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất, rồi bà sẽ sống sao trong chuỗi ngày còn lại mà không có cậu???

Nỗi đau xót quặn thắt, nước mắt không thể rơi, chỉ còn lại cảm giác mơn man lạnh lẽo đang bao trùm lấy linh hồn cậu. Khang quay sang, vị sứ giả kia đang tựa lưng vào cột đèn điện huýt sáo, gương mặt vô hồn, không gợn chút xót thương…
- Như vậy là anh đến đây để đưa tôi đi sang thế giới bên kia hả?
- Không! Rồi tôi sẽ là người tiễn cậu đi. Nhưng… không phải hôm nay!!!
- Tức nghĩa là sao? – Khang tròn mắt khó hiểu.
- Vì cậu chưa tới số chết… Cậu đã bị chết oan!
Khang hãi hùng, như vậy là sao chứ? Cậu chưa tới số chết, thế mà đã phải bị tai nạn rồi chui vào quan tài nằm…
- Anh giải thích rõ hơn đi!
- Đơn giản là vì cậu chưa tới số, chỉ là sự việc xảy đến ngoài ý muốn thôi. Nên linh hồn cậu vẫn chưa thế siêu thoát được!
- Chưa tới số? Chết oan? Chưa thể siêu thoát? A… Tôi biết rồi! – Khang mừng rỡ. – Tôi vừa mới xem phim “49 days”, có phải chỉ cần tôi thu thập đủ 3 giọt nước mắt yêu thương chân thành từ những người không ruột thịt, thì tôi sẽ được sống lại đúng không? Ơ, nhưng như vậy thì phải cho tôi làm người thực vật thôi chứ, sao lại chết luôn? Rồi tốn tiền mua quan tài, thuê dàn kèn đám ma nữa, thiệt là! Anh tìm cách giúp tôi hoãn lại đám tang được không?!!
Tên sức giả nhìn Khang chau mày, chóng nạnh tỏ vẻ uy lực rồi nói:
- Bô lô ba la thế đủ chưa? Đang mơ ngủ đó hả? Bộ cậu nghĩ dễ tìm 3 giọt nước mắt chân thành đó lắm chắc?!
- Thì có còn hơn không. Tui cũng đẹp trai mà, biết đâu có người thầm thương tiếc nhớ tui thì sao?!
- Bớt nhảm đi! Cậu không có cơ hội đó đâu! Tôi nói cậu chưa tới số chết, không có nghĩa là cậu rồi sẽ không chết. Cậu chỉ chết trước số 3 ngày thôi!
- Cái gì? Tức là tôi chết sớm so với định mệnh 3 ngày á? Ax, thật là tàn nhẫn mà, còn có 3 ngày nữa thôi mà cũng ráng lôi tôi đi nữa.
- Còn 3 ngày hay 3 tháng thì cũng vậy thôi. Cậu cũng có làm thêm được điều gì lớn lao nữa đâu. Con người vốn không biết trước được ngày mai thế nào mà, sống chết là do số mệnh thôi!
Đúng thế, cho dù có thêm 3 ngày, Khang cũng không thể làm gì thêm được, vẫn đi học, đi làm thêm, rồi uống café với đám bạn, đi dạo phố với Phương, rồi chết… Khang cũng sẽ không biết được mình sẽ chết lúc nào, không biết trước được thời khắc cuối cùng đó để mà níu giữ hay vương vấn, vì định mệnh đã an bài cho cậu phải chết trẻ, chết bất ngờ, chết không lời trăn trối…
Tên sứ giả ngoắt tay gọi Khang đi theo mình, nhưng cậu chưa tới số mà, đi theo làm gì? Ánh chiều đã tắt hẳn, chỉ còn le lói vài vệt sáng mỏng manh cuối đường chân trời, không gian trở nên tịch mịch và âm u. Từ phía xa, một vật gì đó đang từ từ bay tới, một người phụ nữ trạc tuổi tứ tuần. Bà lướt từ từ đến gần sứ giả, cúi chào, vừa xong anh ta liền vẫy tay, từ trên cao hai bóng đen bay xuống , áo choàng trùm kín cả thân thể, tay cầm cây lưỡi hái dài ngoằn, người phụ nữ kia đi theo hai bóng đen bí ẩn đó, từ trên bầu trời hiện lên lỗ đen rộng hoát, và cả ba như bị hút vào trong, lỗ đen nhỏ dần rồi mất dạng. Thì ra, linh hồn người chết sẽ được ra đi như thế…

- Tức là 3 ngày sau, tôi cũng sẽ như người phụ nữa kia?
- Đúng thế!
- Vậy là trong 3 ngày tới, tôi sẽ cứ vất vưỡng lang thang như thế này à?
- Cậu là người tiếp theo trong lịch tiễn đưa của tôi. Những ngày đó tôi cũng rãnh, nên tôi sẽ thực hiện di nguyện đặt cách dành cho cậu.
- Di nguyện đặt cách? Nghĩa là sao?
- Những người chết oan trước ngày định số sẽ được ưu ái, cho biết đến những điều mà mình chưa tìm hiểu hết được khi còn sống.
- Cũng hay đó! Vậy thì tôi sẽ…
Đầu tiên, Khang muốn được xem những người thân yêu của mình sẽ sống như thế nào sau những ngày không còn cậu. Ngày ra nghĩa trang chôn cất, một màu trắng ngút trời bao phủ, nước mắt nhạt nhòa. Người mẹ đáng thương của cậu, cơ thể tàn tạ, tiều tụy, xác xơ, nước mắt vẫn tuông ròng rã suốt 3 ngày đêm, dường như xương thịt cũng đã hòa thành nước để mà tuông ra hết… Còn gì nữa đâu, niềm tin, niềm hi vọng, mầm sống lớn lao nhất của bà… đã vĩnh viễn ra đi… Bà còn sống trên đời này để làm gì, khi mọi thứ tốt đẹp bà mong chờ giờ đã không còn nữa… Khang muốn nhào đến ôm chầm lấy mẹ mình, nhưng không được… Cuộc đời này thật quá đỗi những đau thương…
Rồi còn Phương, người bạn gái anh yêu mến? Thanh, thằng bạn thân chí cốt nhất của cậu đâu? Sao họ không tới đám tang? Hay vì quá đau lòng, không còn đủ can đảm để đến tiễn đưa Khang lần cuối?
Sứ giả dường như nghe thấu hết suy nghĩ của Khang, lên tiếng:
- Cậu nghĩ đúng đấy, họ đau lòng, không đủ can đảm để đến, nhưng không phải là vì thương xót cho cậu, mà vì không muốn đến!!!
- Anh nói vậy là sao?
- Cậu nghĩ, những người kia ai cũng thật sự khóc than tuyệt đối cho cậu hay sao? Nhìn kỹ đi!
Khang cúi đầu nhìn tổng thể những người trong đám tang. Vầng sáng trung tâm là mẹ cậu, người khóc than nhiều nhất, và cũng là người rơi ra những giọt lệ thuần khiết nhất, nó trong suốt và tinh khiết như pha lê, kế đến là bà nội, bà ngoại, những giọt nước mắt tuyệt đối chân thành, thương tiếc cho cậu. Còn những người thân, cô chú, dượng, dì, cậu mợ, họ có tiếc cho cậu, nhưng chỉ một phần thôi, họ xót xa cho cuộc đời nhiều hơn, và lo sợ buồn bã cho bản thân họ, rằng cuộc đời lắm nhiều oan trái, biết rồi đây họ sẽ nhận lấy cái chết như thế nào???
Những giọt mặt đục dần, có lúc hóa đen vì chỉ là khóc cho có lệ, khóc giả dối mà thôi… Vậy còn Phương, cô ấy rất yêu anh mà? Thanh, thằng bạn thân từ lúc bé với cậu, sao lại không tới? Vị sứ giả trẻ tuổi kia lại gần Khang và hỏi: “Cậu có muốn biết rõ sự thật không?”, Khang gật đầu, sứ giả liền vẫy tay, không gian lại hoán chuyển.

Khang được Sứ Giả đưa đến chỗ của Phương, và trùng hợp thay có cả Thanh bên cạnh. Họ quấn quýt lấy nhau, y như đôi tình nhân…
- Anh à, mấy hôm nay em không tài nào ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là lại thấy Khang hiện về gặp em.
- Em sợ quá nên thế thôi, trên đời này làm gì có ma chứ!
- Nhưng… anh cũng thế… không sợ gì sao?
- Sợ gì chứ? Có phải lỗi do anh đâu! Với lại, đến lúc nó chết nó cũng đâu có biết!!!
Khang vẫn chưa hiểu rõ những điều họ nói có nghĩa gì, nhưng có một điều cậu đã nhận ra, trước mắt Khang đây là thằng bạn thân nhất và người bạn gái cậu yêu nhất, đang cặp kè với nhau, họ đã âm thầm phản bội lại cậu, thật kinh tởm. Tại sao chứ? Khang đã luôn tin tưởng, hết lòng hết dạ với họ, thế tại sao họ lại đối xử với cậu như thế?!
- Cậu sẽ còn biết nhiều điều đáng sợ hơn vậy nữa kìa. Trước tiên, hãy nhìn kỹ bộ mặt thật của thằng bạn chí cốt của cậu, xem coi lúc cậu còn sống nó đã làm những gì.
Cuốn phim chiếu lại hiện lên, những hành động của Thanh tại ngôi nhà của Khang được tái hiện. Vì thân thiết từ nhỏ, nên Thanh thường lui tới nhà Khang chơi, biết rõ hết mọi đường đi nước bước trong nhà. Nhà Khang không giàu nhưng vẫn khá hơn Thanh, nó vẫn thường vay vượn tiền Khang mà chẳng bao giờ trả đủ, ngoài miệng ra vẻ có lỗi mong sớm trả được, Khang tốt tính rộng rãi nên chẳng bao giờ vặn vẹo xiết đòi. Ba mẹ Khang cũng cảm thấy Thanh là thằng lợi dụng, nên luôn khuyên Khang cẩn trọng, Khang không tin cứ để ngoài tai, nhưng vẫn nghe lời mẹ không cho Thanh mượn tiền nữa. Không thể đóng vai kẻ hiền, Thanh bèn chuyển sang cướp cạn, nó âm thầm trộm tiền của Khang, nó không bao giờ lấy hết, chỉ lựa xấp tiền lớn polime mà lấy, chừa lại vài đồng bạc lẻ cho Khang… bơm bánh xe. Qua nhiều lần như thế, Khang bắt đầu nghi ngờ và dè chừng hơn, hai thằng vẫn qua lại thân thiết nhưng không tin tưởng nhau nữa. Rồi một ngày vì túng bẫng, Thanh lẽn chui xuống dưới gầm giường của Khang, đợi đến nửa đêm thò ra ngoài và lấy cắp chiếc xe đạp đem bán. Vào lúc đó, Khang mới 17 tuổi, phương tiện đi lại chủ yếu là xe đạp nên việc mất xe là cả vấn đề, nhưng biết tìm đâu ra? Mẹ Khang đã nghi ngờ Thanh là thủ phạm nhưng vì không có bằng chứng nên không thể nói.

Và sau đó, khung cảnh trên giao lộ định mệnh kia lại hiện ra lần nữa, nhưng là trước khi Khang bị tông khoảng 3 phút. Thì ra, lúc đó Khang đang đi uống café với Thanh (dù không muốn nhưng cũng vì bạn bè), bỗng gặp Phương trên đường, cô nàng vẫy tay gọi Khang qua, cậu hối hả nhìn hai bên để chuẩn bị qua lộ. Nhưng Thanh hối thúc, xô đẩy, bảo qua nhanh lên, Khang nhìn Thanh thoáng bực, rồi nó bảo hết xe, lúc đó Khang nhìn thấy Phương đợi mình giữa trời nắng nên rất xót, hấp tấp băng qua… Từ phía xa, Thanh đã thấy chiếc tải trờ tới, bóp kèn inh ỏi, Thanh đã tính kêu lên, nhưng bằng một ý nghĩ nào đó nó đã im bặt, mặc tình cho Khang cứ cắm đầu bước đi. Đến khi Khang nằm bất động trên đường, Phương đã tính chạy tới xem rồi gọi điện báo, nhưng Thanh đã ngăn lại, bảo cứ xem như không biết gì rồi bỏ đi, dính vào chỉ tổ phiền phức. Nhờ trong ví của Khang có giấy tờ tùy thân, nên mọi người nhanh chóng tìm ra thân nhân để đem xác về….
Những âm mưu toan tính, những dối trá lọc lừa và phản bội, sự thật phũ phàng cho một kiếp người quá đỗi đắng cay. Cuộc sống của Khang là một chuỗi những bi kịch kéo dài, để rồi khép lại trong bế tắt. Chỉ còn lại đây là niềm tiếc thương vô hạn cho những người thân…
- Vậy là kiếp này của tôi xem như đã hết… Hi vọng kiếp sau tôi sẽ không bạc bẽo như vầy!
- Ừ… Nhưng thật đáng tiếc. Cậu sẽ không cơ hội đó đâu!
- Anh nói vậy nghĩa là sao?
- Cậu đã sống đủ 3 kiếp người rồi. Nên sẽ không thể đầu thai được nữa!
- Cái gì? Vậy có nghĩa tôi sẽ phải làm súc vật, những loài vô tri vô giác sao?
- Chuyện đó còn tùy hội đồng xét duyệt nhân tâm của cậu trong 3 kiếp như thế nào nữa. Nếu tốt, cậu sẽ được bổ nhiệm là một trong những thành viên viên chức của Thiên đàng, nếu xấu sẽ xuống làm viên sai địa ngục, kinh tởm hơn nữa thì xuống trần gian làm súc vật luôn. Nhưng trông cậu chắc không đến nổi rơi vào trường hợp thứ 3 đâu!

Khang thoáng thở dài buồn bã, dù có được chọn lựa như thế nào, thì từ đây cậu cũng đã vĩnh viễn rời xa cuộc sống nơi dương thế, nơi có những vui buồn, hỷ nội ái ố, quyền lực, đua chen, nơi có tình yêu thương đong đầy và cũng lắm điêu ngoa xảo trá, tất cả đã qua rồi…
Sứ giả cho Khang đặc ân cuối cùng, được nhìn lại cuộc hành trình làm người hai kiếp trước đó của cậu. Kiếp thứ nhất là vào thời trung cổ trước công nguyên, Khang sống trên thị trấn nhỏ thuộc nước Hy Lạp mang tên Issac, chỉ là một thương buôn nhỏ, cuộc sống nghèo nàn nhưng êm ả, lớn lên lấy vợ sinh con đẻ cháu, truyền dạy nghề và chết lúc 61 tuổi.
Kiếp thứ hai là ở thời Hán đế Trung Quốc, Khang là một thái giám trẻ bị đày vào cung phục vụ hoàng tộc. Ở đây, cậu nảy sinh tình cảm với chính Thái Tử đương triều, vốn cấp bậc và địa vị đã không thể tác thành, huống chí cuộc tình này chẳng bao giờ được nhân loại mọi thời đại chấp nhận. Mối nhân duyên những tưởng rơi vào ngỏ cụt, nhưng tình yêu đã vượt qua mọi rào cản đau thương, Thái Tử đã quyết định thoái vị và cùng “nàng Thái giám” tội nghiệp bỏ trốn về một vùng trời xa lạ, sống bên nhau trọn đời. Kiếp thứ hai của cậu cũng đã khép lại đầy mĩ mãn, sống rất thọ đến 89 tuổi mới bị bệnh ho lao mà chết.
Nhìn lại chặng đường đã qua, Khang thấy có kiếp thứ 3 này là bất hạnh và yểu mệnh nhất. Cậu tiếc nuối vô cùng, và oán giận, khi những kẻ gây ra biết bao oan nghiệt cho mình vẫn sống tốt phây phây. Nhưng cuộc sống vốn là một vòng quả báo luân hồi, và càng ngày vòng xoay nhân quả đó lại càng diễn ra nhanh chóng. Vị sứ giả kia đã nói như thế, và đúng như vậy. Không lâu sau, Thanh bị một đám du côn chặn đường, vì nghiện game online, cờ bạc, cá độ, vay mượn tứ phía mà không trả, lại còn sinh tật trộm cắp, bị phát hiện, chúng thuê người xử lý. Rất may, người bạn thân “tốt tính” của Khang đã không bị chết, chỉ bị chém đứt một cánh tay, chọt mù một con mắt và thương tật vĩnh viễn 40%. Về phần người bạn tình phản bội, vì quá ám ảnh với những đêm thao thức không yên về hình bóng người yêu cũ cứ liên tục hiện về, tinh thần cô trở nên bấng loạn, lúc tỉnh lúc mê, miệng cứ kêu la sợ hãi, gia đình phải đưa cô vào viện tâm thần để chữa trị dài hạn…

Khang lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh dương thế về đêm từ trên cao lần sau cuối, ánh mắt thoáng buồn xa xăm, miệng khẽ mỉm cười, lòng dâng lên nhiều xúc cảm. Mỗi con người là một bản thể riêng biệt và cô độc, chỉ là số phận gắn kết họ đến với nhau trong một kiếp người, rồi sau đó lại phải vĩnh viễn lìa xa…  Người Sứ giả cúi chào rồi vẫy tay tiễn biệt. Từ phía xa, hai bóng đen xuất hiện, quần đen sâu thẳm mở rộng nơi cuối chân trời, linh hồn Khang dần mờ nhạt, trong suốt và tan biến trong hư vô.
Nguồn : Internet
Chia sẻ để bạn bè bạn cùng nghe nhé :

Post a Comment